Bình Yên

April 23, 2009 at 10:02 pm (Music)

Quốc Bảo đã từng nói rằng âm nhạc của anh “đi từ lãng mạn đến phản lãng mạn”. Nếu ta xếp từng album của anh lên một thang bậc, đi từ lãng mạn đến bão tố và trực diện thì “Bình yên” nằm ở mốc số không, tức là lửng lơ giữa những ca từ nuột nà của “Ngồi hát ca bềnh bông” & “Vàng Son” và sự già dặn của kẻ trải đời trong “Những chuyện kể” và “V”. “Bình Yên” nằm ở giữa ấy, như một vùng giao hoà mà hai thái cực trái ngược nhau hoàn toàn ấy có thể sống chung với nhau, hoặc như một vùng tranh chấp mà những giằng xé nột tâm đang giành giật nhau những khoảnh khắc sống, cũng có thể là một di tích nơi gồm có cả nhưng tàn phải của sự lãng mạn đã từng cháy trong lòng tác giả và cả những cô độc đang dần dần bao vây tầm hồn của anh. Và những cái đấy, giằng xé, bất an và cô độc đã đi từ đời sống của anh để vào nhạc, vậy mà những tính từ vốn dĩ chỉ tạo nên những sự trắc trở lại là những nguyên liệu thô để anh xây nên “Bình Yên”…

Quốc Bảo tạo ra “Bình Yên” nhưng bình yên không phải của anh. Anh đã thừa nhận rằng anh đã tạo ra nó như một tiếng thét của một tâm hồn trống rỗng đang khao khát bình yên đến cùng cực. Một cuộc hôn nhân trong bế tắc, những màn đánh hội đồng của đồng nghiệp và báo giới, anh đã rút lui khỏi những bon chen, lặng lẽ đến nỗi người ta cứ nghĩ là họ đã đánh sập được tâm hồn được xây bằng kính của anh. Lúc ấy, anh đã viết Bình Yên. Ngày Bình Yên ra mắt cũng chính là ngày Quốc Bảo trở lại. Và cái tên Bình Yên ấy là quá ấn tượng cho một người chỉ mới vừa “tai qua nạn khỏi”…

Khi album Bình Yên bước lên kệ đĩa, người nghe chọn lấy Bình Yên để nghe thử và bị chính cái trạng thái bình yên mà bài hát tạo ra thuyết phục. Bình Yên do Trần Thu Hà và Trần Hiếu thể hiện không chỉ mang cho ta cảm giác ấy, dường như nó đang định nghĩa lại cụm từ này.

Giọng ca mộc mạc và mỏng của Trần Thu Hà mở ra bài hát và mở ra cho chúng ta một không gian. Trần Thu Hà như đang ngồi giữa một khoảng lặng bao la, những tiếng đàn dập dềnh nhưng cất lên một cách thanh thản. Ta có cảm tưởng như ta đang nhìn Trần Thu Hát hát chứ không phải đang nghe cô hát, có cảm tưởng như không gian thanh thản ấy được giấu đi trong bài hát này, và ta tìm ra nó như tìm một kho báu đã không còn tồn tại trên thế giới này. Ta còn thấy cả những nốt nhạc đang bay giữa khoảng không, vì những nốt nhạc ấy, vốn dĩ đã không mang trong mình một gánh nặng nào lại mang thêm cả sự thanh thản vào mình. Và ngay cả tâm hồn chúng ta, khi nhẹ nhàng, rồi cũng sẽ bay lên. Ta đã có được chữ “Bình”.

Trần Thu Hà đã tạo ra một không gian tĩnh lặng và êm đềm thì Trần Hiếu làm cho không gian ấy thêm ấm. Nếu như cái không gian của Trần Thu Hà cho ta một cảm giác an toàn của thời gian đang ngừng chảy thì Trần Hiếu lại tô thêm vào cái cảm giác an toàn ấy bằng sự che chở. Chất giọng trầm và cách xử lý điêu luyện của Trần Hiếu đã bao bọc sự mỏng manh của Trần Thu Hà một cách hoàn hảo. Cái cảm giác bình yên lúc này trong tâm hồn mỗi người không chỉ là sự tĩnh lặng cần thiết để lắng đọng mà còn là một sự bình yên như đang được ai đó che chở, như đang dựa đầu vào vai của ai đó, như một đồi bàn tay thô ráp đang nắm chặt và truyền hơi ấm cho môt bàn tay mềm mại. Bởi thế, tôi đặc biệt thích cái version này của Bình Yên. Những người hát cặp với Mai Khôi và Hồng Nhung dù đã cố gắng vẫn không thể tạo ra một cảm giác bền vững và tin cậy.

Bình Yên không chỉ là “bình”, nó còn cần đến một chữ “yên”, là một nơi không chỉ ta tìm thấy sự thanh thản mà cả sự vững chải và yên tâm mỗi khi tìm về. Ngày ấy, ta chưa có “bình” nhưng đã biết được cảm giác của từ “yên” từ gia đình thân yêu. Bây giờ ta đã có “bình”, biết ngày nào mới trở về được với chữ “yên” ấy ?

Advertisements

3 Comments

  1. lamkieuloan said,

    tình cờ đọc bài bình này, càng thấm sâu hơn ý nghĩa của bài hát, 1 ý nghĩa mà tôi nghe bài Bình Yên hàng trăm lần nhưng không để ý chiều sâu của 2 chữ Bình Yên.
    Lời bài hát này rất hay, nó cho người nghe 2 cảm giác:
    – được vỗ về, an ủi, để tâm hồn lắng đọng, bình yên, đựoc yêu thương, che chở, nương tựa vào nhau
    – ngược lại, là cảm giác không bình yên khi cất cao 2 chữ Bình Yên, như là khi hát , 2 chữ Bình Yên kia chỉ là nỗi khát khao cố ngân lên để trấn áp, lấn át khoảng trống không-bình-yên trong tâm hồn, cứ như ta cố đi tìm bình yên trong mắt bão.

    nhạc Quốc bảo là nỗi khắc khoải khôn nguôi về sự cô đơn không phương cứu vãn và thân phận con người trong vòng xoáy kiếm tìm hạnh phúc và tình yêu. Mà, “lãng mạn và hạnh phúc chẳng bao giờ có thể chung sống trên một cuộc đời” , như ai đó đã từng viết vậy trong “Miền Cổ Tích Hoang Hư” .

    Tâm hồn con người như mặt nước hồ thu, có bao giờ đứng yên, phẳng lặng mà luôn có những gợn sóng lăn tăn không Bình Yên. Khi tâm hồn đạt được sự Bình Yên, phải chăng là lúc đã trở nên vô cảm mất rồi ? tôi nghĩ vậy! Mà cái đáng sợ nhất trên đời không phải là khi con tim ngừng nhịp đập, mà là khi nó vẫn còn đập nhưng đã trở nên chai lì, vô cảm … 🙂

  2. lamkieuloan said,

    Đoạn cuối bạn viết lột tả được tâm trạng của tôi khi nghe cặp đôi TranThu Hà và Trần Hiếu hát. Nó cứ như thân liễu mềm nép vào tùng bách, vẽ nên 1 bức tranh Bình Yên, như những mãng dây leo bám sát vào mặt tường, khít khao, trọn vẹn, như 2 người chụm đầu dưới tán dù khi trú mưa.

    Tôi củng thích nghe Trần Thu Hà hát bài Dệt Tầm Gai nhất .

  3. The Godfather said,

    Chào lamkieuloan,
    Cái cơ duyên đã kéo bạn đến đây chắc cũng là cái cơ duyên đã làm cho hai kẻ hâm mộ nhạc của Quốc Bảo được nói chuyện với nhau.
    Thật tình, tôi chỉ mới tạo cái blog này được nửa ngày thôi. Ngày xưa, nhà tôi ở đường 360 thành phố Yahoo. Bây giờ, bên ấy bị giải tỏa rồi nên phải vác cuốc, vác cày qua đây khai hoang.
    Những gì bạn viết ở trên rất chính xác về chữ Bình Yên này. Nhạc của Quốc Bảo, nghe rất cô đơn trống trải. Những lời ca như cất lên từ tâm hồn của một kẻ sầu đời, một kẻ đi tìm tình yêu nhưng bị tình yêu chối bỏ. Có lẽ vì thế, giờ đã “bình yên” thật rồi, Quốc Bảo cũng biếng viết nhạc đi, 😀
    Cảm ơn vị khách đầu tiên đã “xông” cái nhà, theo lời thì còn “vắng hơn chùa bà Đanh” này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: