Những nơi tôi thuộc về…

October 1, 2009 at 3:26 am (My World)

Những gì thuộc về ký ức, sẽ không bao giờ bị lãng quên. Thỉnh thoảng, phóng xe một mình trên những con đường cao tốc vắng vẻ, tôi tự cho những ký ức ùa về tựa như những cơn gió đêm mát lạnh. Tôi là một người xê dịch. Vì thế, những gì tốt đẹp nhất giữ lại trong tôi là những chuyến đi và những con đường. Tuổi trẻ chỉ có một lần để được cháy, nên tôi bắt mình cháy trọn vẹn, với những đam mê, hoài bão của mình. Những buổi trưa nắng cháy da phóng xe dọc ngang trên những con đường biển ở Nha Trang. Những buổi đêm dạo chơi bên những bến cảng ở New York… New York, San Francisco, Nha Trang, và những chuyến đi, tôi yêu tất cả vì đó là một phần của cuộc đời tôi…

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy biển tôi lại nhớ đến Nha Trang. Thật sự, Nha Trang là một thành phố đầy mê hoặc, một thành phố mà ta có thể yêu từ lần đầu tiên đặt chân đến. Nha Trang năng động và màu sắc, nhưng không quá ồn ào như Sài Gòn. Những ai tìm kiếm xa hoa và ồn ào, có thể tìm tới Sailing club, Lousiana bar. Ban đêm, những con đường luôn đầy đủ ánh đèn đô hội và tài tử giai nhân. Còn nếu cần bình yên, những phút một mình, bỏ lại tiếng ngựa xe như tiếng nện sau lưng, tôi lại tìm về bên những ly cà fê, khung cửa sổ. Nha Trang cũng lắm lãng mạn và hiền lành, nhưng lại không quá tẻ ngắt như Đà Lạt. Nha Trang có những con đường “đẹp như yêu” (mượn của bạn RK 1 tí nhá), với hoa vang nở rực hai bên đường và hàng cây tỏa bóng mát. Đạp xe giữa lòng Nha Trang như đi dạo chơi giữa những khúc nhạc phố thị, lòng vơi vơi nhẹ như một dấu giáng kế liền một nốt nhạc cao…

Miền nam California cũng có một dải bờ biển trải dài. Tôi nói nó là một dải lụa đẹp che chắn một cái cổ khô cằn. Miền nam California khô lắm, chỉ toàn là sa mạc sỏi đá và cát. Những bãi biển xanh tười, nắng vàng, nâng bước cho những chuyến lang thang của tôi. Và, lan man một  hồi, tôi cũng chỉ muốn nói về Santa Barbara, thành phố mà tôi cũng đã yêu từ giây phút đầu tiên đặt chân đến. Santa Barbara là một sự kết hợp giữa Nha Trang và Đà Lạt. Những bãi biển cát trắng, những quán cà fê vỉa hè làm tôi nhớ đến Nha Trang bao nhiều thì những ngôi nhà cổ kính, khí trời lành lạnh và sự lãng mạn lại làm tôi nghĩ đến Đà Lạt. Santa Barbara có những phố đi bộ, người ta có thể đi trên đó, đắm mình trong cái hương cổ kính trầm lắng của nó. Những ngôi nhà mang đậm dấu ấn kiến trúc của nhiều thế kỷ trước gợi cho nó vẻ xa cách và kiêu hãnh với thế giới hiện đại bên ngoài. Đến như cái chòi bán bánh của McDonald cũng vẫn phải khoác lên mình bộ áo xưa cũ để khỏi thấy mình kệch cỡm giữa một thành phố cỏ kính và lãng mạn…

Cổ kính và lãng mạn là Santa Barba, còn San Francisco thì chỉ là lãng mạn, nhưng là tất cả những điều lãng mạn gộp lại. San Francisco đẹp là thế, ai về rồi cũng phải than “I left my heart in SF”.  San Francisco ngoài cầu cổng vàng, ngoài Chinatown, là những điều thú vị, là lạ. Đó là việc lái xe trên những con đường dốc trên dưới 45 độ, những con đường khi đứng trên đỉnh nhìn lại sẽ thấy những chiếc xe tải to lớn đến vậy trông như những dấu chấm đủ màu. Còn là việc bước đi trên những con phố mua sắm, phải khoanh hai tay sát ngực để tránh gió lùa vào ngực, mặc dù lúc ấy mùa hè ở L.A vẫn chưa thôi oai bức. Còn là những sự hối hả, tấp nập đáng yêu của một nhịp sống đô thị. San Francisco vẫn con giữu lại những chiếc xe điện, từ vài chục năm về trước chay trong thành phố. So với xe bus, nó cũng chỉ như những cỗ xe ngựa kéo, nói chi đến những chiếc xe hơi mới cóng tân kỳ. Có lần, tôi nhìn thầy một chàng thanh niên, trễ một chuyến xe điên đã chạy thục mạng để đuổi theo trước khi nó kịp lên dốc. Rất may là “cỗ xe ngựa” ấy cũng chạy chẳng nhanh lắm và chàng trai cũng đã đuổi kịp. Vui vui, thì ra cũng còn những đô thị hiện đại chấp nhận những sự chậm chạp, trễ nẻo. Có khi, tôi cũng cần phải sống chậm, trễ nải…tôi lại hẹn hò với SF.

SF đáng yêu và hào phóng với thời gian bao nhiêu, thì New York lại là một kẻ hà tiện thời gian nhất mà tôi từng gặp. Nếu tôi mượn gã một phút đồng hồ, tôi lại phải nhanh lên một tiếng đồng hồ. New York chạy không nghỉ, như một chiếc đồng hồ.  Những ngày rong ruổi ở New York, tôi chỉ biết bước nhanh thật nhanh dù…chẳng có gi để vội. Bởi vì, bước chậm, có nghĩa là ta bỉ bỏ lại sau lưng, cũng như là thành phố này, từ cây đèn đỏ đến chiếc xe bus, chẳng có cái gì là chờ ta. Sau suốt những ngày rong chơi, chân của tôi đau như thể tôi đã đi bộ suốt 10 năm cộng lại, nhưng chẳng bao giờ tiếc, bởi vì tôi đã sống nhanh hơn cái tốc độ mà cuộc đời tôi đang bước, tôi đã chẳng bỏ phí một giây phút nào của New York. Tôi yêu New York vì nó là tuổi trẻ. Tôi yêu cái nguồn năng lượng bất tận trong nó. Những buổi sáng, với một ly expresso đen sóng sánh, tôi cũng chỉ mong mình đủ năng lượng để sống thật gấp, thật nhanh như những ngày ở New York…

Những ký ức về những thành phố tôi yêu lúc nào cũng rõ và cũng đẹp như vậy. Ngày nào đó tôi sẽ trở lại, hoặc không, nhưng mà tùy những ngày tôi đang sống: chậm, nhanh, yên bình và lãng mạn, tôi lại biết mình đang ở đâu, SF, New York, Santa Barbara hay Nha Trang trong cuộc đời của tôi…

Advertisements

Permalink 1 Comment