Convetional wisdom

December 15, 2009 at 8:46 am (My World)

Có bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao lại phải viết chữ đẹp.” Hay chỉ đơn giản là thầy cô bắt phải thế ? Hay chỉ đơn giản rằng: “Chữ đẹp là học giỏi ?” giống như tất cả những gì mà bộ máy nhồi sọ đang nhét vào đầu chúng ta mỗi ngày. Chữ đẹp, cũng như vô vàn những điều mà người ta dửng dưng và cho là “hiển nhiên” đang tạo ra những cái conventional wisdom, để rồi chính chúng ta là nạn nhân của chúng.

“Chữ đẹp” là nỗi ánh ảm của tôi suốt 12 năm phổ thông. Mỗi lần kiểm tra, tôi lại bị mất vài điểm vì “vở sạch chữ đẹp.” Hoặc, năm nào cũng bị vài dòng trên tờ giấy liên lạc rằng cần luyện chữ đẹp, viết chữ cẩn thận hơn, tỉ sự như thế. Mọi người viết chữ đẹp, tôi phải viết thôi. Giống như là “to win that game you have to play their rules” vậy.

Thử xem vài cái quan điểm người ta đưa ra để ép mọi người phải viết chữ đẹp là gì ?

Nét chữ nết người. Đây là một trong những lý do hùng hồn nhất đáng sợ nhất. Nó gieo ra một nỗi sợ vô hình cho mọi người: viết chữ xấu… là người xấu !!! Mặc dù chẳng có một cuộc nghiên cứu chính thức nào để xác định mối tương quan giữa chữ đẹp và thành công trong sự nghiệp. Người ta không đưa ra một con số cụ thể về tỷ lệ sinh viên vừa đậu đại học vừa viết chữ đẹp. Một nguyên tắc, nếu như chúng ta không thể tìm ra được những số liệu thống kê thuyết phục (vì những điều kiện khách quan chẳng hạn), ta phải có những lý luận rõ ràng để bảo vệ luận điểm đó. Vậy chăng, có một lời giải thích rõ ràng cho “nét chữ” ảnh hưởng đến tính cách con người ?

Lời giải thích tôi được nghe đi nghe lại nhiều lần nhất (nếu không tính “các cụ dạy thế”) và có vẻ thuyết phục nhất chính là những người ngăn nắp thường có xu hướng trình bày mọi thứ sạch sẽ và rõ ràng. Đúng và không đúng.

Ở Việt Nam, viết chữ đẹp không phải là một sản phẩm tụ nhiên của “tính cách”. Nó là một sản phẩm tự thân vận động của những tháng ngày nắn nót viết. Đó cũng giống như một học sinh phải thuộc làu làu tững chữ trong cuốn sách lịch sử trước khi tới trường để khỏi bị phạt. Để nét chữ thực sự là nết người, hãy để trẻ em tự phát triển theo đúng tính cách của mình. Không một ai là giống nhau hoàn toàn, vì thế đừng bắt mọi ngưofi phải “đá chữa a lên cao một ly, chữ h thì hai ly…”

Câu chuyện viết chữ đẹp bây giờ đã mang tầm quốc gia, tạo thành những phong trào, những cuộc thi đua. Từ một câu chuyện về điểm số, ví dụ về việc khuyến khích học sinh viết chữ đẹp bằng điểm, bây giờ nó đã trở thành một convention wisdom ở tầm quốc gia. Đến nổi, vài tờ báo đăng những bài viết tha thiết đặt câu hỏi “tại sao học sinh bây giờ viết chữ xấu quá?” Tại sao học sinh không thể viết chữ xấu ?

Chữ Trinh của người con gái cũng đã là một conventional wisdom hàng trăm năm nay. Trinh đồng nghĩa với ngoan, và ngược lại mà chẳng mảy may đưa ra một lý lẽ nào hùng hồn. Người nghe, chấp nhận những điều ấy như là chân lý và “ném đá thẳng tay” vào mặt những cô gái lỡ mất “cái nghìn vàng.”

Vậy đấy, nếu ta chấp nhận một số điều hiển nhiên là sự thật, bất kể điều đó chẳng hề có một chút ý nghĩa gì, chúng ta sẽ tự mình là nô lệ của sự lười biếng ý thức. Cũng như phụ nữ là nô lệ của chữ trinh. Và, học sinh (như tôi :P) là nô lệ của những cuộc thi viết chữ đẹp vô thưởng vô phạt.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: