Dark side of the moon

May 30, 2010 at 9:50 pm (My World)

Vùng tối của mặt Trăng là những vùng ta chẳng bao giờ ta nhìn thấy được. Cái chúng ta nhìn thấy chỉ là khoảnh khắc ánh sáng phản xạ từ mặt Trời của mặt  Trăng. Chúng ta đã quen với việc nhìn mặt Trăng đẹp lung linh bằng chính cái vùng ánh sáng phản xạ ấy, cái vùng mà tự thân mặt Trăng không bao giờ sáng nếu không vay mượn vẻ đẹp lung linh từ mặt trời. Cũng như ta đã quen với việc chấp nhận yêu một người bằng những vẻ hào nhoáng được vay mượn. Thây kệ những vùng tối, có thể xấu xí, có thể đẹp đẽ mà chúng ta chẳng bao giờ khám phá ra. Có thể chúng ta làm biếng, có thể chúng ta chấp nhận vận động dưới một xã hội đã bào mòn những ước mơ sống thật của mỗi con người. Không cách nào khác, để tồn tại, chúng ta lại phải đi mượn những thứ ánh sáng của chúng ta, và sáng nhờ những tia nắng phản xạ ấy.

Đến hôm nay vẫn còn xúc động khi xem lại video Mourinho khóc như một đứa trẻ trên vai Materazzi. Cái con người mà tưởng chừng như sắt đá có thể tan chảy dưới ý chí của ông, đã một lần được bày tỏ một cảm xúc chân phương nhất của con người. The bright side of the Moon của Mourinho chính là cái con người đã làm cả thế giới điên lên trong năm 2010 này. Phần “sáng” của Mourinho lại chính là những thứ tự chúng ta đơm đặt, hoặc tự huyễn hoặc ra, theo bàn tay đạo diễn của chính Mourinho. Đó là “người đặc biệt”, là “kịch sĩ”, là “kẻ độc tài”, những cụm từ chẳng bao giờ thân thiệt mà chỉ được dùng bởi những người yếu hơn, hoặc đang bị bí bách dành cho một thế lực cao hơn tất cả. Nhưng đằng sau vể kiêu ngạo ấy, cũng chỉ là một con người, một người cha luôn đưa con đi học trước khi tới giờ làm, một người chồng chung thủy của 20 năm. Hoặc như lời của những Sneijder, Materazzi, Mourinho không phải là một kẻ độc tài như chúng ta vẫn nghĩ, Mou là một người bạn lớn, một người thủ lĩnh tinh thần của tất cả mọi người. Một người mạnh mẽ là một người có thể đưa tấm vai của mình để che chở cho những người khác. Suốt bao năm qua, từ Porto, Chelsea đến Inter, mọi người đều cảm thấy an toàn bởi vì họ được đứng dưới cái bóng của người đàn ông mạnh mẽ ấy. Và những tiếng khóc nghẹn ngào, bờ vai run rẩy lại chỉ là những khoảnh khắc hiếm hoi rất “người thường” của siêu nhân Mourinho. “Tôi phải ra đi” đó là câu nói cuối cùng của người đàn ông ấy. Cũng như bao kẻ chinh phục vĩ đại, ông cũng đã đến, đã chiến thắng và đã ra đi.

Dark side of the moon còn có thể là một nơi nương chân bí ẩn. Như là một nơi mỗi chúng ta nép mình một cách bí mật, trốn tránh cái thế giới này. Không ai có thể nhìn tới vùng tối ấy của mặt trăng, cũng như chẳng bao giờ ai có thể biết một ta đang ngắm địa cầu màu xanh tươi đẹp mỗi ngày. Ta hẹn em ở vùng tối ấy của mặt trăng. Để ta và em tìm bình yên, tìm những điều hạnh phúc nhỏ nhoi chẳng bao giờ có thể tìm thấy ở nơi này…

“I’ll see you on the dark side of the moon”

Advertisements

Permalink Leave a Comment