Xem premiership luan ban chuyen tam quoc

April 23, 2009 at 10:05 pm (Football)

Nhớ lúc trước, khi giải ngọai hạng Anh chưa khai cuộc, đoán mò cũng trúng rằng chức vô địch chỉ nằm trong tay một trong ba đội Chelsea, Arsenal và MU. Mùa này, MU đã bỏ xa Chelsea 8 điểm, Arsenal 18 điểm. Có vẻ như năm nay là năm của MU, cũng nhu năm vừa rồi là năm của Chelsea vậy. Cho dù mạnh yếu từng thời điểm khác nhau, nhưng không thể phủ nhận rằng MU, Chelsea và Arsenal đã tạo ra một thế chân vạc để cai trị bóng đá Anh. Và nhắc đến “thế chân vạc” thì sẽ rất là thiếu sót nếu không đề cập đến thời Tam Quốc. Đôi khi, 2 cái chuyện chẳng ăn nhập gì với nhau ấy lại cho ta những so sanh thú vị.

Ngày xưa, Khổng Minh tuyệt trí, Quan Công tuyệt trung, Lưu Bị tuyệt đức, Tào Tháo tuyệt gian. Là gian hùng, nhưng không thể phủ nhận rằng ngòai một Khổng Minh đã được thần thánh hóa, thì chính Tào Tháo là nhân vật tài trí nhất lúc ấy. Nếu coi cuộc chơi của bóng đá Anh là một thời “Tam quốc” mới, thì Tào Tháo của thời này thì không thể ai khác ngoaìi Mourinho. Dân Trung Nguyên ghét họ Tào bao nhiêu thì bây giờ Mourinho, ở đất nước Anh, là kẻ thù số 1. Nếu có 1 cuộc bầu chọn danh hiệu “HLV đáng ghét nhất” thì Mourinho chắc chắn là ứng cử viên số 1. Nhưng Tào Tháo, dù có bị ghét đến mấy cũng dựng nên cơ nghiệp nước Ngụy hùng mạnnh – có lẽ là mạnh nhất trong 3 chư hầu – thì Tào Tháo Mourinho cũng đã biến Chelsea thành một quyền lực mới của bóng đá Anh. Tài năng của Mourinho là không thể bàn cãi, bởi vì chỉ có ông mới có đủ bản lĩnh, tài năng để biến túi tiền không đáy của Chelsea thành những danh hiệu. Ngày xưa, Tào Tháo chết vì quá đa nghi, liệu Mourinho có bị sự kiêu ngạo của mình trừng phạt ? Hãy hỏi Wenger và Ferguson !

Có những sự so sánh hóa ra khập khiễng, nhưng đôi khi những sự so sánh lại mang đến cho ta những điều bất ngờ thú vị. Nói về nước Thục ngày xưa và Arsenal ngày nay, có những sự trùng hợp đến lạ thường. Đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, ai ai cũng phải say mê cách bài binh bố trận như thần của thừa tướng Gia Cát Lượng. Binh tướng được cắt đặt đâu vào đó, quân giặc cứ thế mà tiến vào, thế là dính bẫy; cứ như thể Khổng Minh đã được nhà trời cho biết trước mọi việc rồi đấy. Binh pháp ngày xưa, Khổng Minh là số một; ngày nay chẳng ai có thể hơn ngài Wenger khoản đó. Nhìn các cầu thủ Arsenal đá bóng như thuộc lòng mọi bước chạy rồi và cứ thế vừa nhắm mắt vừa đá cũng đưa được bóng vào lưới. Nhưng định mệnh thường trêu tức kẻ có tài, đôi khi chứng kiến các chiến binh Arsenal tiến công như vũ bão, những đường chuyền chính xác đến mm, tỉa bóng, lừa bóng như chỗ không người rồi sút lên trời ta thấy tức tức mà cũng buồn cười thế nào. Khổng Minh thua trận chỉ biết ngẩng đầu lên trời mà than “Mưu sự tại nhân, thành sự tài thiên”, Wenger thua trận, lắc đầu ngao ngán “Mưu sự tại nhân, hư sự tại cầu thủ.”

Đã điểm qua 2 ông kẹ, bây giờ chỉ còn Đông Ngô Manchester United. Không phải vì Arsenal là Thục, Chelsea là Nguỵ thì đương nhiên Man United là Đông Ngô. Ngày xưa, những nét đặc trưng đã tạo ra một Đông Ngô ngày xưa cũng đã góp phần tạo nên bản sắc của một Man United ngày nay, chỉ có điều những bản săc ấy đã biến đổi đi để phù hợp với môn bóng đá của chúng ta. Ai đã đọc Tam Quốc rồi cũng đều biết món đặc sản của dân Ngô đó là thuỷ chiến. Tào Tháo thua đau tại xích bích trước Ngô Quyền cũng bời chữ “Thuỷ” oan nghiệt. Trên sân cỏ, ngoại trừ những lúc trời mưa ra, có tí nước nào để thuỷ chiến đâu ? Cái đặc sản của MU cũng có một chữ “chiến” như thế, nhưng là không chiến. Trong cái làn sóng la tinh hoá trong các đại gia của bóng đá Anh, MU là đội giữ lại được nhiều bản sắc Anh nhất. Đó là tạt cánh đánh đầu. Phòng thủ giỏi cũng nhờ vào hàng phòng ngự chóng bóng bổng cực tốt, trên mặt trận tất công, những bàn thắng bằng đầu nhiều vô kể. Ngoài ra còn phải kể đến cái sự tương đồng về địa lý. Sông Trường Giang nước Ngô có hai bờ tả hữu. Old Trafford nước Anh chỉ có 2 cửa sinh tử. Đi vào thì sinh, đi về thì tử.

Có lẽ, cái thế chân vạc của bóng đá Anh sẽ rất lâu nữa mới bị xoá bỏ. Ngày xưa, có Tấn vương Tư Mã Viêm đã thu xã tắc về một mối. Biết đâu, một ngày đẹp trời nào đó, ta lại chưng kiến 3 ông lớn ghen tức đứng nhìn Everton hay West Ham chăng hạn nâng cao chiếc cúp vô địch. Cứ chờ thử xem !

Advertisements

Permalink Leave a Comment

Chiến thắng và đêm trắng

April 23, 2009 at 9:58 pm (Football)

Đời người có những giấc mộng dài vô tận. Có những người cả đời đi tìm một niềm hạnh phúc. Như người họa sĩ, hay nhà thơ, chỉ mong suốt một kiếp sống dài đằng đẵng này có một bài thơ hay một bức tranh để đời. Còn đời cầu thủ, ngắn chỉ bằng một gang tay cũng chỉ mong có một trận đấu, hay một bàn thắng để đời. Hôm nay, những cầu thủ Việt Nam đã có tất cả mà một cầu thủ có thể mơ ước: một bàn thắng kịch tính, một trận bóng cống hiến và một chức vô địch đã được cả đất nước này chờ đợi từ vài chục năm nay.

Những con người hôm nay làm nên lịch sử sẽ được lịch sử đáp trả bằng một chỗ đứng trang trọng. Những con người hôm nay đã thiêu cháy người hâm mộ bằng niềm vui, hân hoan vô bờ bến sẽ được người hâm mộ đáp trả bằng những tình cảm cao quý nhất. Họ không phải vác súng, họ không phải ra chiến trường, nhưng họ đã chiến đấu, chiến thắng như những chiến sĩ. AFF cup, cũng là một cuộc chiến mà trong đó Việt Nam phải chiến thắng bản thân trước khi chiến thắng những Thái Lan, Singapore. Có ai đó nói rằng bóng đá chỉ là một trò chơi, nhưng bản thân tôi luôn luôn nghĩ rằng, ở đây, Việt Nam bóng đá là một thứ tôn giáo của cả nước. Và tối hôm nay, với chiến tích này, đó có thể là cuộc thập tự chinh vĩ đại hoặc cũng thể là một cuộc trường chinh hằng mấy mươi năm.

Viết về sự hâm mộ cuồng nhiệt của người Việt Nam đối với bóng đá, viết về tinh thân yêu nước của người Việt sẽ là quá dư thừa. Những người nước ngoài ai đó đềm cảm thấy ngỡ ngàng và choáng váng trước tình yêu bóng đá của người Việt Nam. Bóng đá có lúc làm những người con nước Việt thất vọng tràn trề, nhưng rồi tình yêu Tổ Quốc lại khiến người hâm mộ dễ dãi hơn lúc nào hết để bỏ qua tất cả những lỗi lầm ấy. Lần này, bóng đá đã đền đáp lại sự rộng lượng ấy. Cơn bão tài chính, tiền tệ, khủng hoảng kinh tế, tất cả chỉ là những nếp nhăn đã bị thổi bay đi không thương tiếc trên gương mặt mọi người. Vì người ta vui, người ta có thể “no” bằng những niềm hân hoan mà không cần đến những cơm áo gạo tiền kia.

Đêm nay, Việt Nam sẽ không ngủ. Mấy chục năm rồi mới có được một đêm như đêm nay. Hãy cùng ước ao một điều rằng đếm nay rồi sẽ dài như mấy chục năm cộng lại. Vì niềm vui là quá còn một đếm trắng thì lại quá ngắn…

Permalink Leave a Comment